Truyện ma có thật: Nhật ký người anh với món súp làm từ thịt… em gái

0
699
Nhật ký đầu tiên: Món súp làm từ thịt em gái

Ngày 1:

Mẹ tớ đang ở trong bệnh viện bởi vì mẹ đang sinh em bé.

Tớ muốn nấu cái gì đó ngon ngon cho mẹ tớ ăn.

Bạn tớ bảo rằng nấu ăn chỉ dành cho con gái.

Ngày 2:

Hôm nay tớ làm món súp rau củ và thịt cho mẹ.

Tớ đến bệnh viện và đưa nó cho mẹ.

Mẹ rất vui và mẹ bảo tớ là một cậu bé ngoan.

Tớ hỏi mẹ rằng em bé có thể ăn súp luôn không.

Mẹ bảo: “Được chứ, khi em lớn.”

Tớ muốn em ăn súp của tớ.

Ngày 3:

Mẹ rời khỏi bệnh viện với em gái tớ.

Tên em ấy là Kaori và em ấy trông cực xinh.

Tớ muốn chơi với Kaori nhưng mẹ không cho.

Mẹ bảo tớ về phòng mà chơi.

Tớ rất buồn.

Ngày 4:

Hôm nay ba đi làm về sớm hơn mọi ngày.

Tớ muốn chơi với ba, nhưng ba bận chơi với Kaori.

Ba bảo tớ về phòng mà chơi.

Tớ rất buồn.

Ngày 5:

Hôm nay ông bà đến thăm.

Tớ rất vui vì ông bà lúc nào cũng chơi với tớ.

Tớ hỏi bà liệu bà có thể đọc truyện cho tớ nghe không, nhưng bà bảo tớ về phòng.

Cha mẹ và ông bà tớ đều chơi và cưng nựng Kaori.

Họ dành tất cả thời gian với em gái tớ.

Mẹ tớ bảo, “Kaori thật dễ thương, mẹ chỉ muốn cắn con một phát.”

Và ba tớ bảo, “Bố cũng vậy.”

Ngày 6:

Hôm nay tớ làm súp rau củ và thịt cho mọi người ăn.

Tớ thái rau rất tốt, nhưng thịt thì rất khó cắt vì chúng dai quá, rất khó để cắt ra từng miếng.

Sau bữa ăn, ba mẹ mẹ tớ đi lòng vòng quanh nhà gọi,”Kaori!! Kaori!!”

Cha mẹ tớ tìm em ấy khắp nơi.

Bạn có thấy Kaori ở đâu không????

Nhật ký thứ hai: Tommy đã thực sự chết ra sao

Bây giờ, nếu ai đó hỏi tôi rằng tôi có anh chị em nào hay không, tôi chỉ nói “không”. Nhưng tôi từng có. Nhưng chỉ trong một thời gian ngắn.

Tommy là em trai tôi. Khi nó lên ba, chúng tôi là những người bạn thân nhất. Tôi nhớ những lúc chúng tôi thức dậy vào khoảng năm giờ sáng thứ bảy để xem hoạt hình và giả giọng đi lòng vòng phòng trước khi cha mẹ đá chúng tôi ra khỏi nhà. Sau đó chúng tôi sẽ cùng nhau chơi xích đu, hoặc là thi ném đá ở cái lạch nhỏ gần bên, hay chỉ đơn giản là chạy vòng quanh sân.

Nhưng mùa thu năm sau, nó bị bệnh. Chẳng có gì nghiêm trọng lắm, chỉ là một căn bệnh cảm bình thường, hoặc đó là những gì chúng tôi nghĩ. Cha mẹ tôi không lo nhiều, họ chỉ nghĩ rằng nó sẽ tự hết như bao cơn cảm lạnh khác.

Đứa trẻ tội nghiệp; thường một ngày nó tiêu hơn nửa tá khăn giấy Kleenex, nhưng điều đó cũng không giúp gì được. Nó hắt hơi ở khắp mọi nơi, mọi lúc, rải nước mũi ra khắp nhà, và tôi sẽ không bao giờ lại gần nó trừ khi cha mẹ bắt tôi phải thế.

Đó là cách mà chúng tôi kết thúc ngày của mình ở trong gara. Chúng tôi ra ngoài để chơi đuổi bắt, nhưng vì căn bệnh cảm, Tommy bắt đầu mệt chỉ sau vài phút. Chúng tôi trở vào trong sau khi nó hắt hơi vào tôi.

Hãy gọi việc đó là “một giọt nước làm tràn ly”. Đột nhiên, nó la hét than phiền về căn bệnh cảm lạnh và về việc kinh tởm như thế nào khi liên tục hắt hơi khắp mọi nơi vào khắp mọi người. Tommy hắt hơi vào tôi một lần nữa, và đó là lúc khi nó không thể chịu đựng thêm được.

Cha tôi có một cái kệ nhỏ trên tường gara, trên đó để toàn những công cụ sửa chữa. Tommy vươn tay lên lấy xuống một cây búa. Sau đó nó lấy cây búa đập thẳng vào mặt khoảng bốn hay năm cái. Bộp, bộp, bộp, bộp, cho đến khi nó ngã xuống. Sau đó nó lấy cây búa đập thẳng vào mặt lần nữa, và thêm lần nữa, lần nữa. Bộp, bộp, bộp, rắc.

Tôi nghĩ tôi sững người vì sốc cho đến khi nghe thấy tiếng động đó. Tôi thật sự không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Khi tôi nhận ra, tôi chạy tới ngăn Tommy lại, nhưng tôi lại dừng chân khi sắp tới chỗ nó.

Tôi đã cố gắng để miêu tả mặt của Tommy lúc đó một vài lần rồi. Không thành công. Tất cả những gì tôi có thể nói là mũi nó đã bị dập nát, cùng với răng và phần lớn khuôn mặt. Sọ thì chỉ đơn giản là… bị hở ra.

Nhưng có gì đó di chuyển bên trong. Một thứ chiếm hết cả một phần của hộp sọ, và trong một lúc, tôi tưởng nó là một cái gỉ mũi* sống cực to. Và bằng cách nào đó, đúng thế. Nó là một loại sên.

Con đầu tiên trong số những thứ mà bác sĩ bảo đang ở bên trong khoang mũi của Tommy. Gỉ nhờn đang càng ngày càng nhiều… đó là lí do làm Tommy hắt hơi.

Bởi sự việc đó, cha mẹ bảo mọi người rằng Tommy chết trong một tai nạn. Tôi không chắc lắm vì họ không dành nhiều thời gian ở cạnh để tôi có thể hỏi rõ.

Những người bạn của tôi ở trường không thực sự biết, và khi họ hỏi tôi Tommy thật sự chết như thế nào, tôi chỉ nói cho họ nghe những gì tôi nói với cảnh sát, là cái lí do mà tôi vừa viết ở trên ấy. Nhưng đó không phải là lí do mà Tommy thật sự, thật sự chết.

Thực tế, Tommy không thể với tới cây búa. Nhưng tôi… tôi có thể.

Gửi phản hồi