Có con với ma – chuyện tình ai oán giữa y tá với hồn ma gã đàn ông trơ trẽn (kỳ 1)

1
1449

Tôi tên A quê ở Thủy Nguyên – Hải Phòng, năm 2014 tôi là sinh viên năm cuối của Đại học Y ngành Cử nhân điều dưỡng. Là sinh viên năm cuối nên tôi phải đi thực tập ở Bệnh viện đa khoa X.

Nhóm tôi có 12 người, 7 gái 5 trai tất cả thống nhất chia ra 2 người trực một buổi tối và ngủ lại ở viện. Hôm đó đến phiên trực của tôi và Q. cô bạn cùng lớp.

Tôi nhớ tối hôm đó rất đông bệnh nhân có tất cả 4 ca vào cấp cứu nên từ tối tôi và O. chạy hết chỗ này đến chỗ kia. Lúc thì rửa vết thương, khi thì lấy máu đem xét nghiệm, rồi lại đưa bệnh nhân đi chụp X quang và lấy kết quả.

Tối hôm đó chỉ có tôi và O trực trong bệnh viện

Đến 2h sáng hai đứa mới xong việc. Chú bác sĩ trực đưa cho chúng tôi cái chăn mỏng kêu hai đứa vào phòng nhân viên ngủ. Cả tối chạy đi chạy lại mệt nên nhỏ O. ngủ rất nhanh, tôi thì nhắn tin với anh người yêu một lát rồi cũng nhắm mắt vào ngủ.

Vừa chợp mắt tôi có cảm giác người nặng trịch, tôi nhìn thấy một bóng người đàn ông cao lớn đứng ở đầu giường. Phòng nhân viên là giường 2 tầng (giống giường sinh viên ở kí túc xá), tính tôi ngủ hay lăn lộn nên tôi chọn tầng dưới, nhỏ O. nằm phía trên.

Vừa chợp mắt tôi nhìn thấy một bóng người đàn ông cao lớn đứng ở đầu giường

Rồi bóng đen đó đè lên người khiến tôi rất khó thở, miệng ú ớ, tôi muốn gọi nhỏ O. kêu cứu nhưng cổ họng không phát ra tiếng được. Người đàn ông đó luồn tay vào áo tôi rồi cởi cúc áo (trời mùa hè tôi mặc quần thô đen và áo blu nên đi ngủ không đem áo thay). Tôi cảm giác quần áo mình đã bị hắn cởi hết ra, tôi cố gắng vùng vẫy nhưng bất lực.

Bóng đen đó rất khỏe, hắn thấy tôi chống cự liền bóp cổ tôi khiến tôi không thở được. Tôi nghĩ mình sẽ bị hắn bóp cổ đến chết. Thấy tôi không chịu được nữa, hắn bỏ tay ra mơn trớn khắp cơ thể tôi.

Tôi cảm thấy ghê tởm và tiếp tục vùng vẫy vì biết mình sắp bị hắn cưỡng bức. Hắn liền cắn cổ và giáng cho tôi một cái tát đau điếng, khiến tôi chảy nước mắt. Rồi hắn bắt đầu cưỡng bức tôi, biết mình không chống cự nổi nên tôi mệt mỏi nằm im để hắn làm.

Tôi không phải người chưa từng trải qua chuyện đó lần nào, tôi và người yêu tôi cũng đã làm vài lần. Lúc này tôi còn tưởng ngủ quên không khóa cửa bị người ở viện vào đây cưỡng bức.

Tôi không biết hắn đã dày vò tôi bao lâu chỉ biết đến khi chú bác sĩ đập cửa phòng nói tôi và nhỏ O. tỉnh dậy vì có ca cấp cứu: Có thanh niên 17 tuổi đi sinh nhật với bạn uống rượu say bị ngã gãy sương đùi. Cô bé bạn gái đi cùng thì bị ngất xỉu và xây xát nhẹ.

Tôi cuối cùng cũng tỉnh dậy nhưng người uể oải, đau nhức và mệt mỏi. Những ai đi gym hay erobic mấy ngày đầu bị giãn cơ thì biết, cảm giác của tôi lúc đó y như vậy.

Tôi bất chợt thấy mình hiện tại không mặc quần áo lại cũng may nhỏ O. chưa dậy. Tôi nhớ lại chuyện lúc nãy, không lẽ nó lại là sự thật, rằng tôi thực sự bị cưỡng bức. Tôi mặc quần áo xong thì gọi nhỏ O dậy để ra xem tình trạng bệnh nhân vừa đến như thế nào.

Hắn giáng cho tôi một cái tát đau điếng, rồi hắn bắt đầu cưỡng bức tôi

Kỳ lạ là cửa ra vào vẫn được chốt chặt, ngoài việc chốt tay cầm tôi còn đóng thêm cái chốt cửa ở phía dưới chân nên không thể có chuyện người ở ngoài mở cửa vào trong được. Tôi nói mình mệt quá nên nhờ O. đưa bệnh nhân đi chụp X quang, còn tôi lấy máu của 2 bệnh nhân đưa đi xét nghiệm.

Từ khoa ngoại chấn thương tôi thực tập đến chỗ làm xét nghiệm máu khoảng hơn 100m. Lúc này khoảng 4h sáng, bệnh viện vắng tanh không một bóng người. Tôi vừa đi vừa hát vì ko hiểu sao cứ có cảm giác có người đi theo sau, cứ một lát tôi lại ngoảnh lại phía sau nhìn không có ai thì lại đi tiếp.

Bỗng… tôi bị bóp mông một cái, giật mình quay lại hỏi: “Ai đấy???”. Tôi quay lại thì không thấy ai (ở BV người ta bật đèn sáng cả đêm tuy không phải sáng trưng như ban ngày nhưng cũng đủ để tôi nhìn thấy mọi thứ xung quanh). Do lúc tỉnh dậy tôi thấy cơ thể mình đau nhức nên chạy không được, không thấy ai tôi sợ quá bèn đi thật nhanh không dám quay đầu lại nhìn nữa.

Đến khoảng 4h30 chúng tôi xong mọi việc, chú bác sĩ nói chúng tôi vào nằm thêm một lát đi không mệt. Tôi và nhỏ O. vào giường nằm, lần này tôi không dám ngủ tiếp, ngồi lướt Facebook, đọc báo cho đến sáng.

Chú bác sĩ nói cả đêm qua 2 đứa vất vả nên cho 2 đứa chúng tôi nghỉ buổi sáng không phải làm. Về nhà ngủ 1 giấc đầu giờ chiều đến trực. Bình thường nhóm tôi trực cả đêm xong đến sáng vẫn phải đi tiêm truyền chứ không được về, nhưng phải đợi đến 7h sáng để các bạn trong nhóm đến thay ca mới đc về.

Sáng ra nhỏ O nhìn tôi hỏi: “Cổ bà sao thế, sao bị tím thế kia?”. Tôi bảo: “Không bình thường, từ sáng dậy tớ đã thấy đau hết cả người, cổ cũng đau nữa”.

Nhỏ O nói :

– Ra đây tớ xem nào?

Tôi ngồi lại gần O thì nhỏ bảo :

– Ê, bà bị ai bóp cổ mà hằn cả dấu tay lên đây này, trông ghê thế???

Tôi thắc mắc hỏi lại:

– Làm gì có ai đâu nhỉ?

Nó bỗng hô lên bảo tôi:

– Đây này, chỗ này còn vết cắn nà…y…y. Hay là bà cả ông M hôm trc gặp nhau đúng không? Gớm làm gì mà phải đánh dấu lộ liễu thế?

Tôi thân với nhỏ O này nên chuyện gì của 2 đứa cũng tâm sự với nhau, tôi bảo nó :

– Bà điên vừa thôi, cả tuần nay tôi toàn ngủ với bà mà, chắc tối qua ngủ tôi cào vào cổ nên để lại dấu tay thôi.

Đây này, chỗ này còn vết cắn nà…y…y

Tôi bất chợt nhớ đến chuyện sáng sớm hôm nay nhưng thấy vô lý quá. Tôi tìm kiếm trên mạng thấy người ta nói tình trạng này giống như kiểu đàn ông bị mộng tinh nên cũng không kể sợ nó nghĩ mình linh tinh nên thôi.

Hai tháng sau tôi bắt đầu thấy mình thay đổi, tôi hay buồn ngủ. Trước giờ tôi là đứa hay thức khuya nhất vì yêu xa, người yêu tôi lại đi làm cả ngày nên tôi hay thức đêm để 2 đứa nói chuyện. Nhưng thời gian này tôi 7h tối đã lên giường ngủ, 9h sáng mới dậy, ăn cơm trưa xong lại ngủ đến 3h chiều rồi lại ăn tối và ngủ tiếp.

Tôi và anh người yêu liên tục cãi nhau vì chuyện đó, anh nói tôi thay đổi vì có người khác, lúc nào anh cũng lấy lý do đang ngủ để “gác máy”, nên tôi và anh xung đột ngày càng nhiều, anh giận dỗi và không liên lạc với tôi cả tháng trời.

Bình thường tôi là người hay ghen và giận dỗi mặc dù tôi đã 25 tuổi (tôi đi học chậm mấy năm vì tôi đi xuất khẩu bên Nhật 3 năm mới về học). Nhưng không hiểu sao đợt đó tôi không quan tâm đến chuyện anh giận tôi. Nhưng lúc nào tôi cũng cảm thấy mình cô đơn và muốn được chết.

Nhiều lần tôi trèo lên tầng 4 định nhảy xuống dưới nhưng không hiểu sao trong đầu tôi có suy nghĩ phải sống, sau đó lại tự đi xuống. Rồi mua thuốc ngủ về uống nhưng không uống lại vứt ở đó.

Trong người tôi như tồn tại 2 con người, nửa muốn chết, nửa nhắc tôi không được chết.

Trong người tôi như tồn tại 2 con người, nửa muốn chết, nửa nhắc tôi không được chết

Tôi bắt đầu thèm ăn đường, tôi không nhớ mình ăn hết bao nhiêu cân đường trong thời gian đó bởi tôi ăn quá nhiều. Cái gì tôi cũng chấm đường, ăn cơm cũng chộn đường, hoa quả… thậm chí cả thịt gà. Mẹ tôi bắt đầu nghi ngờ vì thi thoảng mẹ có hỏi:

– Sao dạo này mày ăn nhiều đường thế???

Tôi cũng không biết tại sao, nên bảo:

– Con không biết, tự nhiên con thích ăn thôi

Mẹ nhìn tôi nghi hoặc hỏi:

– Hay là… mày có gì rồi phải không?

Tôi thấy buồn cười vì tôi chắc chắn không thể nào có em bé được vì 4 tháng nay tôi và người yêu không gặp nhau, nên tôi bảo mẹ:

– Có gì là có gì, mẹ đừng nghĩ linh tinh

Mẹ tôi dường như chưa hết nghi hoặc, nên tiếp tục nói:

– Có cái gì phải bảo tao đấy, chứ đừng có giấu

Tôi đáp:

– Con thề với mẹ là con không có gì thật mà, mẹ chỉ khéo tưởng tượng.

Thời gian này tôi ở nhà suốt vì đang đợi thi tốt nghiệp, có điều tôi bắt đầu không muốn ăn đường nữa mà lại thèm ăn…hương..?! Vâng, đúng là thèm ăn hương mà mọi người vẫn dùng để thắp khi cúng bái đó.

Lúc đầu tôi chỉ thích ngửi cái mùi hương đốt thôi, vì sợ bố mẹ phát hiện nên tôi đem cả bó hương ra sau nhà đốt để ngửi. Càng ngửi tôi càng thấy thỏa mái. Rồi tôi lại thèm ăn bột hương đó, tôi không nhớ là vị của nó có ngon không nhưng tôi rất thèm ăn.

Tôi mua đến 3 bó hương to loại 15k/bó về tách que ra để ăn cái bột hương. Mọi chuyện cứ diễn ra như vậy cho đến 1 tuần sau mẹ tôi phát hiện ra tôi đang ngồi ăn bột hương.

Càng ngửi mùi hương tôi càng thấy thỏa mái

Bà đánh mắng tôi và hỏi xem tôi có bị thần kinh không? Sau đó nghe tôi nói tôi thèm ăn, mẹ tôi liền kéo tôi đi siêu âm.

Bà nghĩ tôi có bầu nên nghén, mẹ tôi đưa đến phòng khám tư để siêu âm mặc cho những lời tôi nói mẹ tôi đều không tin. Đến khi mẹ tôi cầm kết quả trên tay thì vẫn không tin là sự thật.

Mẹ kéo tôi đi gặp bác sĩ thì được bác sĩ nói rằng tôi đang bị hội chứng mang thai giả. Có nhiều người vì mong muốn sớm có con nên họ hay xuất hiện triệu chứng này, nó cũng nghén và biểu hiện không khác gì người mang thai thật. Cuối cùng mẹ tôi mới tin và đưa tôi về.

Tối hôm mẹ đưa tôi đi siêu âm, tôi giận mẹ tôi nên không ngủ ở nhà mà thuê nhà nghỉ ngủ. Hôm đó mặc dù tôi không buồn ngủ nhưng mắt cứ díp lại, 9h đã ngủ. Tôi thấy mình vừa chợp mắt thì thấy bóng đen tiến lại giường đi về đằng sau tôi và nằm trên giường.

Tôi định bật dậy mà cơ thể không động đậy được. Bóng đen đó nhẹ nhàng quàng tay qua bụng ôm eo tôi. Tôi thấy cảm giác này quen quen nên cố vùng dậy nhưng bất lực.

Càng cố vùng thì bóng đen càng ôm chặt hơn khiến tôi phải thả lỏng mình không gồng nữa. Khác với lần trước, lần này bóng đen đó không hề cưỡng bức tôi mà chỉ xờ lên bụng xoa xoa rồi ôm tôi ngủ. Tôi nghĩ mình bị bóng đè nên cứ kệ nằm ngủ tiếp.

Khác với lần trước, lần này bóng đen đó không hề cưỡng bức tôi mà chỉ xờ lên bụng xoa xoa rồi ôm tôi ngủ

Sau hơn 1 tháng cãi nhau, người yêu tôi về nhà và làm lành với tôi. Hai đứa lại trở lại bình thường. Anh nói phải chuyển vào Nam công tác 3 năm, sau khi ổn định trong đó anh sẽ xin về miền Bắc để gần tôi và hỏi cưới. Tôi đồng ý vì chúng tôi yêu nhau đwocj 4 năm rồi từ ngày tôi vẫn ở nước ngoài.

Chúng tôi quen quen nhau qua Facebok 1 năm, tôi về đây học hơn 3 năm. Đã đợi được hơn 4 năm nên đợi thêm 3 năm nữa cũng chả sao. Hôm gặp anh tôi và anh nhớ nhau quá nên 2 đứa không kìm được, chúng tôi thuê nhà nghỉ cách xa nhà tôi 10km.

Vào nhà nghỉ anh đi tắm con tôi nằm trên giường vào Facebook đọc báo. Trong nhà tắm anh bỗng kêu ầm lên, tôi vội chạy lại mở cửa thì thấy anh đang nằm xõng xoài ra sàn, anh dẫm phải cục xà bông té xuống sàn đá hoa. Đầu gối anh bị đập xuống sàn nhà không đi được nên tôi phải dội nước qua cho anh rồi đỡ anh nằm lên giường.

Chân của anh đỏ ửng lên chắc phải đau lắm vì tôi chạm nhẹ anh đã kêu ầm ĩ lên rồi. Tôi đi tắm rồi lên giường nằm nói chuyện với anh. Chúng tôi nói chuyện đến gần 12h thì lăn ra ngủ.

Đến 4h sáng tôi đang ngủ thì anh cứ xờ xoạng làm tôi tỉnh giấc, 2 chúng tôi quấn lấy nhau sau bao ngày xa cách. Đang đến đoạn cao trào thì đột nhiên tôi bị ai đó đập vào lưng, bị đập đau quá tôi ngã luôn lên anh bụng kêu:

– Aaaaaa…

Anh hỏi tôi :

– Vợ sao thế ???

Tôi đau quá 1 tay sờ lên lưng, 1 tay chống xuống nệm bảo:

– Chồng đập vào lưng vợ đau thế?

Mặt anh ngơ ngác trêu tôi bảo:

– Chồng có làm gì đâu, chồng đang… mà

Rồi tôi đẩy anh ra nằm xuống bên cạnh bảo “ đau quá…”. Anh lo lắng hỏi tôi:

– Vợ đau lắm à, hay do chuột rút?

Tôi đang đau nên trả lời cho qua chuyện:

– Chắc là vậy?!

Anh nhìn tôi nói:

– Hôm nay là cái ngày gì mà đen thế không biết, chồng thì dập đầu gối, vợ thì bị đau lưng, thôi nằm dịch vào đây chồng xoa cho.

Vậy là cả đêm 2 chúng tôi ôm nhau ngủ, đến 10h sáng anh đưa tôi đi ăn rồi về nhà. 6 ngày sau anh bay vào miền Nam công tác, chúng tôi lại tiếp tục yêu xa. Không hiểu sao 2 năm xa nhau, anh đi miền Nam thì không sao cứ ở nhà là y như rằng 2 đứa lại giận dỗi cãi nhau, toàn là chuyện không đâu.

Nhất là những lần anh về thăm tôi, mỗi lần 2 đứa chuẩn bị abc là y rằng gặp chuyện. Tôi hết bị đau bụng thì lại đau lưng, đến mức anh cáu với tôi rằng không muốn làm chuyện đó và lấy lý do để né tránh anh. Trong 2 năm đó chúng tôi chưa 1 lần abc thành công.

Anh cáu với tôi rằng không muốn làm chuyện đó và lấy lý do để né tránh anh

Thời gian này tôi bắt đầu tập tành kinh doanh để đợi bố về xin việc đi làm. Tôi mở cửa hàng bán đồ ăn vặt, trộm vía khách vào nườm nượp nên thu nhập tôi rất khá.

Sau đó có vốn tôi bắt đầu mở shop bán mĩ phẩm và shop bán quần áo mà không theo ngành học nữa, cũng vì điều này mà tôi bị bố mẹ nói rất nhiều. Được cái quán đông khách, cũng chính vì vậy thời gian tôi và anh giành cho nhau không nhiều, anh hay ghen tuông và nói tôi có người khác.

Tôi bị stress do áp lực công việc nên tính cách thay đổi, tôi hay cáu giận vô cớ lên người anh và nhân viên. Đỉnh điểm là tôi không chịu được những lời cằn nhằn của anh nên quyết định nói lời chia tay sau 6 năm 2 đứa quen nhau. Anh im lặng 1 tuần không nói gì, tôi tưởng mối quan hệ của chúng tôi đã hết và rồi…

Hôm thứ 5 ngày 29/9/2016 vừa rồi anh bay về Hải Phòng với tôi và ngỏ lời cưới. Anh nói sợ mất tôi vì vậy mà đã xin chuyển công tác về Hà Nội để được gần nhau. Tôi cảm động và đã đồng ý cùng anh xây dựng tổ ấm.

Mọi thứ vẫn tốt đẹp cho đến sáng ngày 3/10/2016 tôi và anh đi thử váy cưới trong Hà Nội. Thử xong anh đưa tôi về thẳng nhà anh ở Hà Nội để hôm sau tôi và mẹ anh đi xem bói chọn ngày đẹp.

Ai ngờ trên đường về chúng tôi bị tai nạn, anh tự nhiên đâm vào xe oto đi ngược chiều, tôi thì không làm sao, còn anh bị trẹo chân, xe máy thì vỡ yếm. Xe oto kia bị méo đầu xe, anh muốn đền bù nhưng chủ xe nói không cần.

Anh bị đau chân nên nói tôi lái xe đèo anh. Anh bị trật khớp nên mẹ anh nhờ một chú y sĩ làm về đông y gia truyền đến nắn lại chân và đắp thuốc, anh phải nằm nghỉ 1 tuần.

Lúc đầu tính anh lái xe đưa tôi và mẹ anh đi xem bói nhưng chân anh đau nên tôi và mẹ chồng đi xe máy. Đến nhà thầy tôi nghĩ chắc phải đông lắm vì tôi từng theo bà đi xem bói mấy lần mà thấy lần nào cũng chật kín người. Nhưng kì lạ nhà thầy này lại không có ai, gọi cửa mãi không ai a mở. Tôi nói với mẹ chồng:

– Hay là mình ra nhà thầy khác xem đi mẹ, con thấy chẳng có ai ở nhà thế này chắc họ đi vắng hết rồi, với lại thầy gì mà chẳng có ai đến đây hỏi, sợ lại gặp thầy dởm thì chết.

Tôi và mẹ anh đi xem bói chọn ngày đẹp để cưới

Mẹ bảo tôi rằng :

– Nhiều người theo chưa chắc đã là thầy giỏi, con không biết nhiều thầy buôn thần bán thánh còn thuê người về khắp nhà lừa ng ta đấy. Chỗ này là bác B chỉ mẹ, nói thầy giỏi lắm nhưng không phải ai cũng xem, mà chỉ có ngày mồng 3 với mồng 7, với 17 , 27. Vì thầy đi lễ suốt không có nhà nên mới dẫn con đến đây sớm chờ không sợ đông.

Tôi chỉ “vâng“ và không nói gì. Tôi và mẹ định ra quán nước gần đó ngồi thì từ trong nhà chạy ra một cô gái trẻ tầm 20 -22 tuổi chạy hớt hơ hớt hải nói :

– Đây rồi…đây rồi…

Cô bé nhìn tôi và mẹ chồng hỏi:

– Cô tìm bố cháu ạ?

Mẹ tôi trả lời :

– Đúng rồi, bố cháu có ở nhà không?

Cô bé đáp:

– Bố cháu đi lễ trưa mới về hay là cô vào nhà đợi một chút, lát nữa bố cháu về bây giờ.

Tôi và mẹ đi lên tầng 3 thì thấy có 5 người phụ nữ trung tuổi và 3 người đàn ông đang ngồi ghế đợi. Họ cũng đến gặp thầy để xem bói. Ngồi đợi khoảng gần 11h trưa thì thầy về (thầy là nam, tuổi tầm 46).

Thầy xem cho 1 bác nam tầm ngoài 60 tuổi trước. Xem xong cho bác đó thì thầy gọi mẹ con tôi vào. Lúc gọi thì mấy bác phía sau tị nạnh lắm, cứ bảo với thầy là “chúng tôi đến trước sao thầy không xem cho trước…” thì thầy nói rằng “tôi hợp ai thì sẽ nói người đó trước, hôm nay tôi chỉ xem 2 người, các chị về đi hôm khác tôi xem cho”.

Nhìn vẻ mặt các bác ấy ấm ức lắm khi ra về. Mẹ bắt chuyện với thầy trước :

– Hôm nay con đến đây để xem cho…

Bà chưa kịp nói hết câu thì thầy chặn lại:

– Chị muốn xem cho con trai chị với cô gái này có hợp tuổi ko và bao giờ có thể cưới đúng không?

Tôi và bà đều giật mình và không tin thầy có thể đoán trúng được. Thực sự mặt tôi tròn trịa giống bà nên 2 mẹ con đi mua sắm hoặc đi ra ngoài thì ai cũng nghĩ là mẹ con ruột chứ ko ai nghĩ tôi là người yêu con trai mẹ. Bà đáp:

– Vâng đúng rồi thầy, thầy xem giúp con nam tuổi 88 với nữ 89 có hợp nhau không ạ?

Thầy trả lời :

– Nam Mậu thìn nữ Kỷ Tị thì quá hợp nhau đi chứ, có điều 2 đứa này vài năm trở lại đây có vấn đề, thường khắc khẩu nhau, ở xa thì không sao cứ gần là cãi nhau, không những thế cái tuổi 88 kia có khi còn chết yểu.

Nghe thầy phán xong mẹ quay ra nhìn tôi rồi hỏi thầy:

– Thế là sao thầy, con ko hiểu?

Thầy chỉ vào tôi nói :

– Con bé này hiện tại đã có chồng âm và con trai người âm, chồng con nó luôn đi theo nó phá con trai chị và nó không cho 2 đứa đến được với nhau.

Rồi ông quay ra nhìn tôi hỏi:

– Có phải 2 đứa gần nhau là xung đột khắc khẩu lại hay bị tai nạn đúng không?

Tôi vừa sợ vừa run vì thầy nói đúng quá, tôi đáp:

– Dạ vâng, đúng rồi thầy ạ!

Mẹ tôi nghe vậy cuống quýt hỏi thầy :

– Thế bây giờ chúng con phải làm sao? Hai bố con nó có đây không hả thầy?

Thầy nói :

– Vừa rồi trên đường về tôi gặp 2 bố con nó đứng ngoài cổng, thằng này nó thương con này lắm, nó xin tôi nói dối với chị là lát chị có hỏi 2 đứa hợp nhau không thì phải bảo là xung khắc, nếu lấy nhau thì con trai chị sẽ chết để chị ngăn cản không cho chúng nó lấy nhau. Tôi không đồng ý, 2 bố con nó còn dọa giết tôi với đưa con gái tôi xuống đó.’

Mẹ tôi quỳ gối bò gần lại thầy vừa khóc vừa nói vì sợ:

– Thầy ơi con xin thầy, nhà con có mỗi mình thằng con trai thôi, thầy giúp con cứu nó hết bao nhiêu tiền con cũng chịu

Thầy nhìn mẹ tôi ái ngại nói:

– Chị ngồi dịch ra, tôi đã nói đến đây thì tất nhiên tôi sẽ giúp chị nhắc đến tiền nong làm gì. Nếu không giúp chị hôm nay tôi đã chẳng bảo mọi người về sớm để nói chuyện riêng với 2 mẹ con chị rồi.

Bây giờ muộn rồi không kịp chuẩn bị, sáng mai 8h chị đưa cháu sang đây, một là chị đưa tôi 3 triệu tôi bảo con bé nhà tôi đi mua sắm đồ lễ cho 2 mẹ con không phải đi mua.

Hai là, tôi viết những thứ cần mua, chiều nay đi sắm tối mang qua đây cho tôi để sáng mai tôi làm. Mẹ tôi đưa thầy 5 triệu để mua sắm đồ nhưng thầy đưa lại 2 triệu và bảo:

– Chỉ cần 3 triệu thôi còn đâu chị cất đi, muốn để 2 bố con nó không theo con bé này thì phải đốt hình nhân thế mạng xuống làm vợ nó. Tôi thấy bố con nó không có nhà ở cứ lang thang theo con bé nên muốn mua cho nó căn nhà với tiền vàng. Chị nhớ đến trước lúc 8h quá giờ đó không làm được gì đâu.

Hai mẹ con tôi dạ vâng rồi lên xe về nhà. Về đến nhà tôi và mẹ kể chuyện cho anh nghe, anh tự nhiên mắt đỏ ngầu long sòng sọc lên quát mắng và đáp gối vào mặt tôi:

– Mày tin làm gì cái thằng thầy dởm ấy. Dẹp…dẹp… hết đi, nếu mày còn nghe theo thằng đấy thì không cưới xin gì hết

Tôi thấy có điều gì đó không ổn, vì chưa bao giờ anh xưng mày – tao với tôi, kể cả giận nhau đến mấy thì anh vẫn xưng anh – em. Chỉ có tôi cáu lên là xưng anh – tôi. Tôi vội gọi mẹ vào

– Mẹ ơi, anh L làm sao ấy, mẹ vào đây nhanh lên

Bà đang ở phòng bên cạnh, chạy vào hỏi:

– Sao thế con? Thằng L làm sao?

Tôi không hiểu lúc đó ánh mắt anh nhìn tôi căm hận nói :

– Mẹ đuổi con đàn bà lăng lòan này ra ngoài đi, con không muốn nhìn thấy nó, không cưới xin gì hết.

Từ trước tới giờ chỉ có tôi là người luôn giận dỗi, dù tôi có vô lý đến thế nào đi nữa thì anh cũng là ngước làm hòa trước. Tôi cũng chưa bao giờ làm điều gì có lỗi với anh cả, nên khi anh nói tôi là con đàn bà lăng lòan tôi ấm ức vô cùng. Mẹ nhìn tôi rồi đỡ anh nhưng anh đứng dậy và đẩy mẹ ra quát:

– Nếu bà không đuổi con đàn bà lăng loan này ra khỏi nhà thì đừng có trách tôi.

Anh trước giờ là mọt người con có hiếu, anh chưa bao giờ dám hỗn láo với mẹ, hôm nay anh như 1 người xa lạ, khác hoàn toàn. Mẹ anh dường như nhận ra điều khác lạ nên vừa khóc vừa tóm lấy tay anh:

– Con làm sao thế hả L? Sao con lại ăn nói thế với mẹ? Con A nó làm gì nên tội mà con đuổi nó đi?

Lúc sáng con còn bảo mẹ sau này phải đối xử tốt với nó như con ruột cơ mà, sao bây giờ con lại như thế này? Anh không nói gì đứng dậy đi ra ghế ngồi hút thuốc lào như thể chân anh không hề bị đau. Mẹ tôi liền thắc mắc nên hỏi anh:

– Chân con đang đau, chú T bảo không nên đi lại, con vào giường nằm đi. Trước giờ con có bao giờ hút thuốc đâu sao hôm nay con lại thế?

Anh đánh mắt lườm tôi rồi nói với mẹ:

– Tôi thích hút bà quản cả tôi hút thuốc à?

Rồi anh nhìn tôi nói :

– Con kia mày cút ngay khỏi đây không đừng trách tao ác, mày có chồng con rồi mà không biết yên phận à?

Tôi mặc kệ anh nói, tôi kéo mẹ chồng tôi ra khỏi phòng và bảo:

– Mẹ có thấy hôm nay anh L lạ không? Con thấy anh L cứ như 1 người khác ấy.

Như cùng chung 1 suy nghĩ, bà cũng nói:

– Đúng rồi, trước giờ nó luôn ngoan ngoãn chưa bao giờ dám nói với mẹ những lời như thế. Mẹ cũng thấy lạ là sáng nay nó còn bảo mẹ là phải đối tốt với con mà giờ lại đuổi con đi, mẹ không hiểu giờ nó nghĩ cái gì nữa.

Tôi nhắc bà:

– Mẹ gọi cho thầy thử hỏi xem sao đi mẹ, chứ con sợ lắm. Anh ấy chưa bao giờ nói như thế với con cả, con có làm gì sai đâu.

Bà gật đầu rồi gọi cho thầy kể rõ đầu đuôi câu chuyện, thì thầy bảo :

– 2 mẹ con chị chốt cửa lại không cho nó ra ngoài rồi đợi tôi đến xem thế nào, 90% là nó bị vong nhập rồi!

Thầy bảo 90% là anh bị vong nhập rồi

Tác giả Nguyễn Thị La

Xem tiếp >> Có con với ma – chuyện tình ai oán giữa y tá với hồn ma gã đàn ông trơ trẽn (kỳ 2)

Like page Phong Cách Sống để cập nhật tin tức mới nhất

1 COMMENT

Gửi phản hồi