Hãi hùng ma nam bãi giữa sông Hồng hiện hồn về bắt trai đẹp

0
787

Trong tất cả những truyện trước, chi tiết em hay nhắc đến nhiều nhất là con sông và dải bãi bồi trải dài đoạn qua Ngọc Thụy. Sông Hồng dường như lúc nào cũng chứa đựng trong nó những điều kì lạ, và cả những thứ khó giải thích đến phi lý…

Như em đã kể ở trên, ngày xưa mạn Gia Lâm còn 1 cái bãi bồi to lắm. Bãi này trải dài từ chân cầu Long Biên về phía học viện Hậu cần bây giờ. Có những năm nước sông rút sâu đến mức cảm tưởng có thể bơi một chút là sang được bãi giữa. Trên bãi bồi rộng mênh mông đấy, người làng em trồng đủ thứ cây, ngô, khoai, rau rợ.. và cả khai thác cát.

Cái bãi rộng và chắc đến mức mỗi mùa nước rút, dân cho máy xúc ra khoét sâu xuống, rồi đưa cả ô tô ben từng đoàn vào chở cát ra, để lại những cái hố sâu hoắm, rộng hoang hoác.

Sau một mùa nước lên và rút, nước tràn vào gần như tạo thành 1 cái “hồ” trên mặt bãi bồi. Cứ thế, năm này qua năm khác, cái “hồ” rộng dần ra, thành 1 dải sông thu nhỏ ngay sát bờ, như cái bể bơi của tự nhiên. Nhà em nằm cách cái hồ đấy gần trăm m

Hồi nhỏ, ông ngoại hay đưa anh em bọn em ra chỗ đấy tập bơi. Chỗ nông chỗ sâu, bì bõm, y hệt 1 cái sông con con, nhưng không có sóng. Bọn trẻ con đứa nào cũng khoái chỗ đấy, vừa được tắm sông, vừa như được đi bể bơi.

Nhưng có một điều cấm kỵ, gần như luật bất thành văn ở làng em, đó là nghiêm cấm tuyệt đối không ai được ra sông tầm giữa trưa và ban đêm. Nếu tầm đó còn có việc ngoài bãi thì không được mon men ra bờ sông hoặc cái hồ đấy. Bà em bảo, làng mình có Ma Nam.

Ma Nam là linh hồn của những người chết đuối trên sông, chết bất đắc kỳ tử như bị sụp cát hoặc chìm tàu, và những người chết trôi dạt vào làng. Những người này không thể siêu thoát, họ tụ tập nhau trên triền sông vào mỗi buổi trưa và tối để tìm người.

Ma nam là nỗi ám ảnh của dân làng
Ma nam là linh hồn của những người chết đuối, chết bất đắc kỳ tử ở sông nước, chuyên rình mò hãm hại người khác vào buổi trưa hay đêm tối
Ma nam chỉ có thể đầu thai khi gặp được người hợp vía

Họ chỉ có thể đầu thai nếu bắt được người hợp vía chết thay, gọi là “trả mạng cho Hà Bá”. Vào những buổi đấy, người làng em vẫn thỉnh thoảng nghe tiếng ủm ủm nhảy xuống nước hay tiếng cười đùa ở bờ sông vào giữa khuya.

Những người câu nhái đêm còn kể, có nhiều lần trên cái hồ đấy vào nửa đêm, từng tốp bóng trắng toát cứ nhảy ùm ùm, rồi lại cười khe khé với nhau. Làng em tuyệt nhiên không ai ra sông vào những giờ cấm kỵ cả trừ một vài tay cứng đầu cứng cổ tỏ ra coi thường, trong đó có cậu cả nhà em, cậu D.

Ông bà ngoại có 4 người con, mẹ em là cả, thứ 2 là cậu D. rồi đến cậu C. và dì T. là út. Cậu C. là người thông minh, nhanh nhẹn, học 1 hiểu 10, con đường sự nghiệp sáng lạn; nhưng trái lại, cậu D. lại rất nghịch.

Cậu em nghịch từ bé, lớn lên làm trùm du côn, hở ra là cà khịa, ngứa mắt là đánh nhau. Cả làng ngán ổng, gọi ổng là D. bẹt. Đỉnh điểm của sự việc là khi cậu em tham gia đánh người gây thương tích, bị công an bắt đi tù mấy năm. Lúc trở về cậu lại càng đâm lầm lì, khó tính…

Trong các thứ trên đời,cậu em ghét nhất là mê tin dị đoan và những thứ thuộc về tâm linh như ma quỷ, thánh thần Ai nhắc đến những chuyện đó trước mặt ổng, nếu là bề trên thì cậu tỏ ra coi thường, hoặc nói lại gay gắt; còn nếu là bề dưới thì cậu tát luôn.

Cậu em bảo: “Tao vào sinh ra tử bao lần rồi, cái đất Gia Lâm này làm gì có ma với chẳng quỷ”; cậu em coi tất cả chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng… cho đến một ngày…

Cách đây 9 năm, hồi em mới vào lớp 10 cậu em bị dạ dày cấp. Đi 108 mổ, bác sĩ cắt đi 2/3 dạ dày. Kể từ đó, gã đàn ông lực lưỡng cứ suy sụp từng ngày. Đến năm em kết thúc kì 1 lớp 10, cậu em gầy nhẳng, cao 1m6, nặng tầm hơn 40kg, mỗi bữa ăn được lưng bát cơm là chịu.

Thế nhưng tính hổ báo của cậu vẫn còn y nguyên, lại có phần nặng hơn trước. Cậu em đâm ra bất mãn với đời, càng tỏ rõ thái độ với những chuyện tâm linh.

Trưa hôm đấy, 2 ông cậu rủ nhau ra sông tắm.

Phàm là dân sông nước, ai cũng thích bơi lội, đặc biệt là ở ngoài bãi. Đến gần giữa trưa, cậu C. em giục cậu D. cùng về ăn cơm, nhưng cậu D gạt đi. Thuyết phục không được, cậu C về trước…

12 rưỡi, chưa thấy cậu em về, cả nhà dáo dác đi tìm.. Vừa chạy ra đầu bãi thì cậu em lững thững đi vào. Mặt trắng bệch, cứ dấm dúi bước đi từng bước một như người say rượu.

Nghĩ chồng bị trúng gió hoặc cảm nắng, mợ em hoảng quá, vội kéo cậu vào nhà bôi dầu. Cậu D cứ giãy dụa, mắt đảo như rang lạc. Vào đến sân, cậu em giật ra, ngồi phịch xuống, mặt như người điên, ngửa mặt lên trời cười ha hả. Mợ và bà sợ quá, gọi điện cho bố mẹ em về xem cậu thế nào để đưa đi viện.

Cả nhà em tất tả phóng về quê. Lúc nhà em đến nơi, nắng đã chếch quá đỉnh đầu, cậu em đầu trần ngồi giữa sân, ai đem ô ra che là cầm gạch ném, rồi lại quay ra chỗ cũ ngồi cười.

Lần đầu tiên trong đời em nhìn thấy một người như thế. Đầu tóc cậu em bù xù, lưỡi lè ra ngoài dài ngoằng, nâu xỉn; cái tròng mắt trắng ởn không còn thấy tròng đen..

Cậu em cứ ngửa mặt lên trời cười ế ế, rồi lại giật cục….. Cả họ nhà em, bao gồm 6 gia đình trong khu nhà em, gia đình em, và 3 gia đình trong khu nhà bà chị bà em đứng quanh sân, trố mắt nhìn cậu D.

Biết có chuyện chẳng lành đã xảy ra, bà em nhảy ra trước cậu D, trỏ thẳng tay vào mặt quát:

– Mày là thằng nào ? Mày ở đâu về đây?

Lúc này cậu em mới nhìn liếc về phía bà em, nói bằng cái thứ giọng mà vĩnh viễn trong đời không bao giờ em quên, nó phảng phất, nghe như cái loa rè, hoặc như khi cắm dây loa lỏng, chỉ nghe tiếng rào rào mà không rõ tiếng…

– Quê tao ở Hải Dương

Cả họ nhà em chết lặng… Rồi “nó” lại cười khé khé như 1 người điên… Chỉ thấy bà em bảo vọng lại “Ma Nam” rồi đi ra phía cổng… chẳng ai biết bà đi đâu.

Lúc này “nó” hiện nguyên hình không phải là ông cậu em… “nó” bảo nó tên là Nguyên, quê ở Hải Dương, làm ăn buôn bán ở trên này, gặp mùa nước lũ bị chết đuối từ năm 96.

“Nó” lang thang quanh bãi mấy năm, rồi bỗng hôm nay gặp ngày, lại gặp được ông cậu em hợp vía nên nó nhập.. “Nó” nói cứ bằng cái giọng đấy, mặt vẫn ngửa lên trời…. trời vẫn nắng chang chang…

Một lúc sau, “nó” đòi ăn cháo… Mợ em vào nấu cháo, bưng ra trước mặt “nó” cái xoong đang nghi ngút khói bỗng nhiên nguội hẳn rồi thiu luôn, chứ tuyệt nhiên không vơi đi 1 giọt, hay thấy “nó” thò vào ăn.

Ăn xong bảo vẫn chưa no. Lúc này bố em cáu quá nhảy ra chửi. “nó” chẳng nói chẳng rằng lết từng bước vào nhà bếp. Nhà em trồng ngô, thế nên hay tích ngô, lèn chặt trong những cái thùng phuy đặt trong bếp. Một thùng đầy nặng phải hơn tạ..

“Nó” lết vào đến bếp, lừng khừng đứng dậy rồi sốc cả cái phuy đầy ngô đặt lên vai tiến ra vườn… Cái phuy đấy 2 người ôm còn vất vả, vậy mà ông cậu em gầy nhẳng, vác trên vai, đi nghiêng ngả ra vườn.

Đến bờ tường, “nó” bất ngờ hất tung cái thùng văng qua, rơi sang vườn nhà bà trẻ. Bố em với cậu C nhảy vào giữ, chỉ thấy lắc lắc mấy cái 2 ông bắn về 2 hướng. Xong xuôi, “nó” lại về chỗ cũ ngồi.

Cả họ nhà em vẫn không rời mắt nửa bước khỏi “nó”. Con chó nhà cậu C nuôi hằng ngày hay sang vườn nhà cậu D chơi, hôm nay rúc hẳn trong chuồng rên ư ử.

Mọi người dạt hẳn ra, nhưng vẫn cố quây thành vòng tròn kín để đề phòng “nó” dắt cậu em ra sông. Bà trẻ em lần tràng hạt lầm nhẩm kinh liên tục, nhưng đáp lại, “nó” chỉ cười phe phé…

Bà lần tràng hạt liên tục, càng lần con ma nam càng cười phe phé điên dại

Trời càng lúc càng nắng gắt, “nó” bắt ông cậu em cứ cởi trần, mặc quần đùi ngồi giữa sân gạch, thế nhưng mặt vẫn trắng bệnh, và nhờ nhờ thiếu sinh khí. Đúng lúc này thì bà em về!

Bà em cầm trên tay là cành dâu vặt ngoài nghĩa địa; rồi không biết kiếm đâu ra nước tiểu trẻ con tẩm vào. Bà em nhìn thẳng vào “nó” gọi to tên cậu em 3 lần “D. ! D. ! D. ! ” , cứ mỗi câu “D.” là 1 phát bà quật thẳng cái cành dâu đầy gai đấy vào người cậu em.

Lúc này “nó” đã thôi cười, và quay sang nhìn bà em gườm gườm với ánh mắt sắc lẻm không có tròng đen nhưng tuyệt nhiên không làm gì cả. Bà em vẫn quật.. Đến cái thứ 6 thì “nó” quỳ sụp xuống chắp tay lậy bà.

“Nó” bảo đã biết lỗi, chỉ xin ít tiền đi đường. Bà em vẫn chẳng nói chẳng rằng vụt tiếp. Được 9 cái thì người cậu em giật tưng tưng, sùi bọt mép, rồi nằm yên không động cựa.

Mợ em ré lên lao vào ôm cậu khóc, gào ầm lên “Mẹ giết chồng con rồi”. Bà em cũng khóc, nhưng bảo cậu em không sao đâu, cứ đưa vào nhà nằm là được, đã trục được con yêu ra ngoài, giờ bà sẽ lo phần còn lại… Rồi bà em lại bỏ đi…

Đưa cậu vào nằm trong nhà, quả nhiên sáng sau cậu em tỉnh thật, nhưng không nhớ bất cứ chuyện gì. Điều cuối cùng cậu em nhớ là thấy bị ấn mạnh xuống nước, rồi khi mở mắt ra đang nằm ở nhà. Kể lại thì cậu khăng khăng không tin, bảo cả nhà bịa chuyện, rồi lại chửi bới ầm mỹ như mọi khi….

Chuyện cậu D. chưa qua được ít lâu, thì vài tháng sau đến lượt bác Ng. …

Bác Ng. là con dâu bà trẻ em – tức chị gái bà ngoại em; nhà bác sát vách nhà em, cách mỗi bức tường phân ranh giới mảnh vườn.

Bác Ng còn trẻ lắm, cách đây 9 năm bác vừa lấy bác H. con bà trẻ em, và dọn về khu này sống. Đêm trước khi xảy ra chuyện, mấy con chó trong làng cứ sủa nhặng lên. Nhưng chúng sủa không thành chuỗi, mà cứ gâu, huuuuu, gâu….

Bà em bảo chó cắn “1 tiếng là ma, 3 tiếng là người”… Mắt loài chó có thể nhìn thấy âm khí và tà ma. Nếu cứ sủa thành chuỗi dài thì chắc chắn nó đang đuổi người, nhưng nếu cứ tiếng 1 cách nhau như thế có nghĩa là đang sủa ma.

Đêm đấy là cuối tuần, em ngủ lại bên Gia Lâm như thỉnh thoảng mọi khi. Tầm quá 1h bỗng bọn chó quanh nhà sủa nhặng lên, tiếng một, con nào cũng gầm gừ sợ sệt.

Một lúc sau phía nhà bà trẻ em rậm rịch tiếng người la hét, tiếng chạy, tiếng kêu khóc. Biết có biến, em gọi thằng em họ dậy, 2 anh em chạy ra hóng. Trong ánh đèn tròn vàng vàng, em thấy bác Ng., đang cố bám vào sợi dây treo trên cành hồng bì, đầu cố chúi vào cái nút thắt, còn bà trẻ em cùng 2 bác khác đang cố kéo chân bác Ng. ra, vừa kéo vừa khóc…

Bác Ng. tóc dài, để xõa, cố cắm đầu qua cái dây treo trên cành cây, mồm gầm ghè chứ không nói ra thành tiếng.. Điều kì lạ là 3 người giữ chân bác Ng. kéo ra mà vẫn không lại, bác Ng. cứ đung đưa bám vào cái thòng lọng, rít ra những tiếng lạnh cả sống lưng.

Cái chao đèn ngoài sân trước gió cứ rung bần bật, đảo qua đảo lại, ánh sáng chỗ mờ chỗ tỏ, khắp sân là tiếng khóc, chửi bới, và tiếng chó ư ử tạo nên cảnh tượng rất quái dị…

Lúc này bà ngoại em cùng các cậu cũng chạy sang. Buổi đêm gió to, tóc bác Ng. để xõa che kín mặt, giãy giụa cố chui đầu vào thòng lọng. Cậu D. trèo lên ngọn cây cắt dây, bác Ng. ngã úp đầu xuống sàn gạch, rỉ máu…

Bà ngoại em chậm chậm bước đến chỗ bác Ng nằm sấp, vén tóc ra, bất ngờ cả cái đầu bác Ng quay ngược lại, dù người vẫn nằm trong tư thế sấp. Cái đèn vàng đung đưa hắt ánh sáng vừa đủ để nhìn rõ.

Mặt bác Ng. căng phềnh, 2 hốc mắt ti hí khép kín, vết máu chảy rỉ xuống từ đỉnh đầu lòa xòa khắp mặt. Miệng bác Ng nhai rào rạo cái gì đó… Nhìn thấy bà em, bác Ng. nhoẻn miệng cười, để lộ ra cái chân ếch còn giãy giụa…

Tất cả mọi người hét toán loạn, chạy dạt cả ra…. Bác Ng. lại lồm cồm bò dây với tìm cái dây. Bà em hô hào mọi người trói chặt bác Ng lại, đem nhốt dưới gầm bàn thờ.

Bà em bảo bác Ng mới về đất này, chưa cúng bái, thần linh thổ địa chưa quen mặt nên bị ma quỷ bắt dụ. Con này là ma thắt cổ, trước nó bị treo cổ chết, giờ bắt vía người, rủ ra treo cổ cùng nó. Nó hay bắt người ta ăn cóc hoặc ếch sống để càng tê dại, hoặc chết vì độc. Số bác Ng. còn cao nên người nhà phát hiện ra.

Bà em lại dò dẫm tìm đủ 3 nén hương lụi, thêm cái dao sắc gọt trầu và 1 quả trứng luộc. Bà với bà trẻ cúng bái đến 2h sáng thì bác Ng tỉnh… Lúc này cả nhà hớt hải đưa bác đi rửa ruột… Giờ bác Ng. vẫn sống vui vẻ cùng bác H. sát vách nhà em…

Sưu tầm truyện ma Lê Khôi

Xem thêm >> Truyện ma có thật ở Hà Nội – Rùng rợn chuyến xe bus số 26

Xem thêm >> Hồn ma phòng trọ sinh viên (có ảnh thật tác giả chụp)

Gửi phản hồi